08/08/2016 09:36:00 PM GMT +7

Xuân Nhớ Ba Me

 XUÂN NHỚ BA MẸ

Chiều nay, vừa tan học, như thường lệ tôi lăng lẽ một mình tản bộ trên vỉa hè phố. Mọi chiều kia tôi đi một cách thong thả vững chãi bước chân duyên theo danh hiệu Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát. Với hơi thở bình an, tôi cảm thấy lòng thật an nhiên, thảnh thơi, thong dong tự tại chẳng có gì ràng buộc. Vậy mà cũng có người tội nghiệp dừng xe thét lớn em ơi lên đây chị chở, tôi gật đầu mỉm cười “Dạ, cảm ơn chùa em gần tới rồi!” (chỉ vì tôi thích đi bộ) và tôi tiếp tục bước với những bước chân cẩn trọng, an trú trong chánh niệm.

Nhưng hôm, nay tôi bước đi mà cõi lòng nó cứ bồn chồn, lo lắng nghĩ ngợi. Bởi hồi nãy tôi gọi điện về thăm mẹ, mấy hôm nay mẹ tôi bệnh phải nhập viện, suốt mấy ngày qua, nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm, mẹ đành xuất viện tìm thầy thuốc khác điều trị. Mẹ nói trong điện thoại mà như muốn khóc, nhưng cố cầm lại vì sợ tôi buồn. Tôi đọc được cái giọng nói của mẹ, tôi biết mẹ đau lắm chứ! nhưng mẹ vẫn thốt lên: “Con cố gắng giữ gìn sức khỏe hí! tu học cho tốt mẹ không sao đâu, đừng bận tâm, mẹ tự lo được mà, coi con kìa! Ho nhiều vậy đó!” Tội nghiệp cho ba, nghe tôi ho ba vói mình vào điện thoại như dành nói với mẹ: “ Con! Con à! Con cắt chanh, trộn đường + gừng rồi phơi sương một đêm sau đó con ăn là hêt liền à! Tôi dạ cho ba vui, ba tôi là thế đấy, chân chất như một ông già miền quê vậy, cha sống thật thà nên tôi rất thương cha.

Năm xưa, lúc còn bé thơ tình thương tôi dành cho ba mẹ hầu như không có. Thậm chí tôi còn giận ba mẹ với những lần cầm roi đánh đòn, la tôi. Nhưng  cũng may là tôi được lớn lên và trưởng thành trong Phật pháp, nhờ tụng kinh Báo Hiếu… mà tôi biết thương ba mẹ nhiều hơn. Tôi nhớ hồi đó chân ba đau khớp mà phải đứng cả ngày hớt tóc kiếm tiền nuôi con ăn học, tối đến nhìn chân cha xưng tấy mà tôi thương cha vô hạn. Tuy cực khổ như vậy nhưng cha vẫn không than thở lời nào, giờ đây đôi chân của cha đã mõi mòn theo năm tháng, cha không còn đi đứng như bao người. Mẹ nằm viện mà ba chỉ biết ngồi ở nhà chấp tay khấn Phật cầu nguyện cho mẹ. Ôi! Càng nghĩ nước mắt tôi càng rơi lệ, tôi đi và cứ đi mà chẳng biết tới chùa lúc nào, xung quanh tôi chẳng màng, trước mắt tôi chỉ hiện lên hình ảnh người  mẹ ốm, người cha già đau yếu. Dẫu biết rằng xuất gia là “cắt ái từ sở thân”. Nhưng làm sao con có thể cắt chia được tình phụ mẫu thiêng liêng này chứ! Với chín tháng cưu mang, ba năm bồng ẳm. Sự cực khổ dường nào làm sao tả xiết được. Cũng vì lo cho đàn con mà giờ này ba mẹ đau yếu, sức cùng lực kiệt khi  tuổi về già. Ba mẹ ơi! mười mấy xuân qua rồi, thời gian nó cứ lặng lẽ trôi mau, mà con mãi cứ rong ruỗi theo dòng đời viễn xứ, chẳng khác gì gã cùng tử đi hoang, con lang thang tìm cho mình một nụ hồng đỏ thắm. Bất chợt nhìn lại ở quê nhà ba mẹ sức khỏe ngày một hao gầy, già nua theo cái định luật vô thường chi phối. Thế mà con trẻ quên đi điều đó, để ba mẹ thui thủi một mình nhớ thương con. Càng nghĩ bước chân con lại càng nặng trĩu. Mẹ ơi! Ba ơi! Xuân này chắc ba mẹ đón xuân không vui lắm, con muốn về thăm ba mẹ lắm chứ! Nhưng điều kiện lại không cho phép. Ba mẹ à! Không phải là con bất hiếu đâu!

Đêm nay, cái gió của cuối đông hiu hắt kéo về làm se lạnh cả lòng con, dẫu biết cuốn mình trong chiếc chăn ấm nhưng lòng con cảm thấy thiếu vắng một tình phụ mẫu…

Lúc này, Con ước mình có đôi cánh như chú chim con bay về bên mẹ, được mẹ sưởi ấm tim con bằng hơi thở của mẹ, và nghe được những lời khuyên giải của ba. Lòng buồn vô hạn khi trong Kinh hạnh phúc ghi: “phụng dưỡng cha mẹ là vận may tối thượng” thế thì con không được vận may đó rồi! Nhưng con sẽ cố gắng tu học để mai này ba mẹ có niềm vui vĩnh viễn. Ba mẹ đã cho chúng con quá nhiều, và cũng chỉ có ba mẹ mới cho con được mà thôi! Lắm lúc con tưởng ba mẹ là vị Bồ Tát vậy. Thế mà! đôi khi con trẻ dại khờ, vô tình làm cho trái tim ba mẹ thêm đau buồn và…ngẫm lại con thẹn cả lòng!!!

“ Xin ba mẹ nhận lạy này con bất hiếu

Đã bao lần làm cha khổ ngày xưa

Đã bao lần làm mẹ khóc như mưa

Bao nhiêu lạy cũng chẳng vừa ân ba mẹ”

Ba mẹ ơi! Cho con được sám hối, tất cả những lỗi lầm vụng dại! Bởi đường đời con đi còn lắm phong ba và bất trắc khôn lường, nhưng nghĩ về ba mẹ con sẽ cố gắng vượt qua tất cả. Ba mẹ cứ yên tâm, chớ bận lòng lo lắng mà hao mòn sức khỏe!, ba mẹ hãy cố gắng gieo trồng căn lành và vun bồi phước đức, phóng sanh để ba mẹ sớm hết nghiệp bệnh tật, bởi vì vô lượng kiếp về trước chúng ta đã gây tạo những nghiệp bất thiện, nên nay mới thọ lãnh những quả báo bất như ý. Nhưng chúng ta vẫn còn một chút phước báu, gặp được Phật Pháp  để gieo trồng căn lành và tu tập theo lời Phật dạy, để chuyển hóa những nỗi khổ niềm đau trong cuộc sống, Đức Phật đã từng dạy: “tu là chuyển nghiệp” Ba mẹ  phải có chánh tín đối với Tam Bảo và có niềm tin với chính mình, mà hãy nhớ niệm Phật để có niềm an lạc cho tự thân ngay trong kiếp sống khổ đau này. Còn phần con, con sẽ cố gắng tu học để khỏi phụ lòng ba mẹ, con ở chùa có đức Phật và Bồ Tát gia hộ rồi! Chỉ cần con ngoan tinh tấn tu học mà thôi ba mẹ à! Ba mẹ ơi! con rất muốn truyền tải những lời tâm tình bằng tất cả tấm lòng của con, đến với ba mẹ, ba mẹ có biết không!!!

Tác giả / Nguồn: Huệ Diệu

Các tin liên quan